『仲良し村の八人の仲間たち』 || 凋叶棕

「『仲良し村の八人の仲間たち 』」 || 「『Nakayoshi Mura no Hachinin no Nakamatachi』」
“The Eight Close Friends from the Village”
“Tám người bạn thân của Ngôi làng ấy”
Album: 随 -manima- (Complying)
Circle: 凋叶棕 (Diao ye zong)
Screenplay: RD-Sounds
Narrator: めらみぽっぷ (Meramipop)
Original: 蓬莱人形 ~ Dolls in Pseudo Paradise
(Hourai Ningyou ~ Dolls in Pseudo Paradise)
Event: Reitaisai 14
English Translation: Releska

I’m so happy to get this one out.

This track and アリス・ザ・エニグマティクドール from 密 -hisoka- are related to each other. I didn’t mention this in my announcement translation because I have no idea about this relation. Well, now I know.
RD has done an amazing job for this screenplay. This is the first time we saw him doing something new like this. I hope he will do something similar to this in the future. Merami delivers it all! She’s the one who gives the soul to this track. I mean, all the roles in the play are voiced by her. Back in 「心綺楼」from 伝 -tsutae-, I was impressed by her voice roleplaying and how she could sing in different tones. This is just… stunning.
I was pretty let down when I discovered that there was NO BOOKLET for this track. I thought this one would be left untranslated. But a miracle happened. Our dear and amazing Releska translates this song by ear. This is so amazing! Give our dear friend a big applause~
I wish I could transcribe the Japanese contents of this screenplay by ear too…

Enjoy the contents~

Update May 19th
I can’t thank Amen and Rinki enough for the transcription! I’m so grateful for this! Thank you!!


“saa, oide oide. hajimaru yo.
hora, soko no kimi mo, sonna tooku de mitenai de.
fushigi de tanoshii, ningyou geki no hajimaru hajimaru.”

“Come, gather round, everyone! I’m getting started.
Hey, you over there, too. Don’t look at me from so far away…
My mysterious, entertaining puppet show will now begin.

“Nào nào các em, hãy tập hợp lại nào! Chị sẽ bắt đầu ngay thôi.
Này, em đó, cũng vào đây đi. Đừng nhìn chị ở xa như thế chứ.
Buổi diễn búp bê bí ẩn và thú vị này đây sẽ bắt đầu.”


「『仲良し村の八人の仲間たち 』」
“Nakayoshi Mura no Hachinin no Nakamatachi”
“The Eight Close Friends from the Village”
“Tám người bạn thân của Ngôi làng ấy”


mukashi mukashi, aru tokoro ni, murabito minna ga nakayoshi no nakayoshi mura ga arimashita.
nakayoshi mura no hachinin no murabito wa mazushii kurashi o shite imashita ga,
soredemo hachinin wa, minna de tasuke ai, heiwa ni, mainichi o. sore wa sore wa tanoshiku kurashite ita no desu.

Once upon a time, there was a village in which everyone got along with one another.
The 8 villagers lived a poor life, but they all helped each other.
They lived in peace, and every day was full of fun.

Ngày xửa ngày xưa, có một ngôi làng sống rất hoà thuận với nhau.
Có tám người sống trong cảnh nghèo khó, nhưng họ luôn giúp đỡ lẫn nhau.
Họ sống trong an nhiên, mỗi ngày trôi qua thật vui vẻ.



tokoro ga sonna aru no hi no koto deshita. hachinin no uchi, toku ni minna kara sukareteita,
ichiban tokubetsu no ko ga, totsuzen mura kara inakunatta no desu.

But one day the most unique of the eight villagers, loved by all,
suddenly vanished from the village.

Thế nhưng, một ngày kia, người đặc biệt nhất trong nhóm tám người ấy, rất được mọi người yêu mến,
bỗng nhiên biến mất khỏi làng.



saa, taihen desu. sugu ni murachuu ga oosawagi ni narimashita.
mina ga hisshi ni sono ko o sagashimashita ga, doko o dore dake sagashite mo, mitsukarimasen deshita.
doko e itte shimatta ndarou. mina tohou ni kuremashita.

Oh my, how awful! The village immediately went into a panic.
Everyone searched for the missing villager with all their might. But no matter how far they searched, and no matter how long they searched, she was nowhere to be found.
Where could she have gone? Everyone was at a loss.

Ôi trời, tệ làm sao! Ngôi làng ấy nhanh chóng rơi vào hỗn loạn.
Họ chia nhau ra tìm người làng mất tích ấy bằng tất cả khả năng. Nhưng dù có tìm kiếm bao xa hay bao lâu đi chăng nữa, họ cũng không thể nào tìm được cô ấy.
Cô ấy đi đâu mới được chứ? Mọi người cứ như vừa đánh mất một điều gì đó vậy.



sono toki desu.

But then,

Thế rồi,



hachinin no naka de no, ichiban yoku mono ni kidzuku otoko no ko ga, mura no momo no ki ni fushigina ana ga suiteiru koto ni kidzuita no desu.

The most observant one of the eight noticed a mysterious hole in the village’s peach tree…

Cậu bé tinh mắt nhất trong nhóm tám ấy để ý đến hốc cây kì lạ của cây đào trong làng…



‘kitto ano ko wa koko ni haitte itta ni chigai nai!’

“There’s no doubt about it—she must have gone through there!”

“Không nghi ngờ gì, chắc chắn cô ấy đã đi qua chỗ đó rồi!”



‘sou da. kitto sou da. kousha irarenai. oikakeyou.’

“That’s right! I’m sure of it! We can’t leave things the way they are. We need to go after her.”

“Phải rồi! Tôi chắc chắn đấy! Chúng ta không thể cứ để mọi thứ như vậy được. Phải đi tìm thôi.”



mina, sono naka e to haitte miru koto ni shimashita.

Everyone decided to try and enter the hole…

Và như thế, mọi người đã quyết định vào trong vào hốc cây kia…



ki no naka wa, semaku kurai doukutsu no you deshita.
doko made mo, doko made mo, tsudzuite iku you desu.
tsukkae tsukkae zutto, onaji you na michi o susunde ikimasu.
soredemo mina, ano ko o sagasu tame ni, issho kenmei susunde iku no deshita.

It was dark and narrow inside the tree, just like a cave.
It seemed to go on… and on… forever. They haltingly followed what seemed like the same path all the way.
But they did their best and kept going, all so they could search for that girl.

Bên trong thân cây vô cùng tối tăm và chật chội, giống như một cái hang.
Nó cứ kéo dài… kéo dài… kéo dài mãi như thế. Họ ngập ngừng bước đi trên lối mòn tưởng chừng là con đường dẫn đến nơi đó.
Thế nhưng, họ đã cố hết sức, tiếp tục đi để có thể tìm ra cô ấy.



soushite, dore hodo no jikan ga tatta deshou ka.

I wonder how much time they spent in that cave?

Tự hỏi, họ đã ở trong chiếc hang ấy bao lâu rồi?



‘aa, deguchi da!’
ichiban saki ni itte ita, ichiban osanai otoko no ko ga, koe o agemashita.

“Oh, the exit!”
Called the youngest boy, who went first.

“A! Lối ra kia rồi!”
Cậu trai nhỏ tuổi nhất kêu lên, cậu ấy dẫn đầu nhóm của mình.



doukutsu o nukeru to, atari ni wa, fushigina keshiki ga hirogatte imashita.
koko wa doko darou. mina fushigi ni omoi mashita.
mita koto no nai sora. mita koto no nai kusaki. mita koto no nai yamayama. mita koto no nai kotori ya, doubutsu tachi ita no desu.
sonna fushigina sekai ni mihorete iru to, ichiban koukishin ousei no otokonoko ga, koe o agemashita.

Upon exiting the cave, a mysterious landscape spread out before them.
Everyone wondered where they could be. Everything around them was new to them:
The sky, the plants, the mountains, the songbirds, and the animals.
Looking out over such a mysterious world, the most curious of the group let out a cry:

Thoát ra khỏi chiếc hang tối tăm, một khung cảnh thần bí trải rộng ra trước mắt.
Họ nhìn nhau và tự hỏi chốn này là đâu. Mọi thứ xung quanh trông thật lạ lẫm.
Bầu trời, cây cỏ, ngọn núi, những chú chim hoạ mi và muông thú.
Ngắm nhìn thế giới bí ẩn này, cậu bé hiếu kì nhất trong nhóm lên tiếng:



‘oi, acchi ni nanika mieru zo. ookina yashiki da.’

“Oi! I can see somethin’ o’er there. Some sort of huge mansion!”

“Này! Mình thấy có gì đó ở đằng kia. Có vẻ như là một toà dinh thự rất to đó!”



sore wa furuku, shikashi, rippana o yashiki deshita.
chikadzuite miru to, genkan no mae ni, chiisana kutsu ga hitotsu ochite imashita.
ano ko no kutsu deshita.
osoru osoru tobira ni te o kakemasu. tobira wa yukkuri to hirakimashita.
o yashiki no genkan ni wa, dare mo imasen deshita.

It was an old, yet grand mansion.
They drew closer. And saw a small shoe lying in front of the entrance.
It was that girl’s shoe.
They laid hands on the door and it gently opened.
Nobody was in the foyer of the mansion…

Đó là một toà dinh thự cũ kĩ nhưng vô cùng tráng lệ.
Nhóm người đến gần hơn, họ thấy có một chiếc giày nhỏ nằm trước lối vào.
Là chiếc giày của cô ấy!
Họ đặt tay lên cánh cửa, nó từ từ mở ra.
Không có một ai ở tiền sảnh của dinh thự cả…



‘oi, dareka imasen ka?’

“Oi, is anyone there?”

“Này! Có ai ở đây không?”



ichiban kashikoi otoko no ko ga, koe o agemasu.
keredo, henji wa arimasen deshita.
keredo, kono o yashiki ni kitto, ano ko wa iru ni chigai nai no desu.
mina, kono o-yashiki o sagasou to omoitachi mashita.

Cried the most intelligent boy.
But there was no answer.
Still, that girl was somewhere in the mansion.
Undoubtedly. Everyone decided to search the mansion.

Cậu bé thông minh nhất kêu lên.
Tuy nhiên, có lời hồi đáp.
Thế nhưng, cô bé ấy vẫn ở đâu dó trong dinh thự này.
Không chút chần chừ, họ quyết định điều tra toà dinh thự đó.



sono toki desu.

And then—

Thế rồi—



‘are, nandarou, kono nioi.’

“Hm? What could that smell be…”

“Hửm? Cái mùi hương này… là gì đây…”



mina doko kara ka, oishi sou na nioi ga kite iru koto ni kidzuki mashita.
nioi no saki o tadoru to, soko wa ookina shokudou deshita.

Everyone realised that a delicious smell was coming from somewhere.
They followed the smell to its source and found a grand dining hall.

Mọi người nhận ra có mùi gì đó rất thơm từ đâu đó.
Họ đi đến nguồn gốc của hương thơm ấy và thấy một phòng ăn lớn.



shokudou no ookina teeburu ni wa, hachininbun no shokuji ga narabete ita no desu.
o sara ni wa, yuge o tateru oishi sou na beekon eggu, soshite kouhii.
mina, onaka ga suite iru koto ni kidzukimashita.

Enough food for eight people was laid out upon a large table in the hall.
The plates were full of steaming bacon and eggs, accompanied by mugs of coffee.
They all realised how hungry they were.

Có đủ phần ăn cho tám người được dọn trên chiếc bàn lớn.
Trên những chiếc dĩa có món thịt xông khói và trứng ốp la nóng hổi, cạnh đó là những ly cà phê.
Họ nhận ra là họ đã đói lắm rồi.



‘bokutachi wa hachinin, soshite shokuji o hachi ninbun, choudo ii! koko de gohan o tabete ikou janai ka.’

“There’s eight of us, and food for eight. It’s just right! Why don’t we eat here?”

“Chúng ta có tám người. Và ở đây có tám phần ăn. Thật tuyệt làm sao! Sao chúng ta không dùng bữa ở đây luôn nhỉ?”



ichiban otonabita otoko no ko ga sou iu to, kai seki ni tsuita, ryouri o tabe hajimemashita.

Said the most mature boy. Everyone then took a seat and began to eat…

Cậu bé chín chắn nhất đề nghị. Họ ngồi vào chỗ và bắt đầu bữa ăn…



keredo hitoridake ryouri o tabenakatta otokonoko ga imashita.
sono ko wa totemo kubitote mo okubyou de, mina wa nani’nda ka ikenai koto o shiteiru you na ki ga shitakara desu.
sore de otoko no ko wa shokudou kara dete itte shimai mashita.

All except one. One of the boys did not eat
Because he was a worrywart and felt that the others were doing something forbidden.
He wound up leaving the dining hall.

Tất cả ngoại trừ một người. Một cậu bé trong số đó không dùng bữa.
Vì cậu ta là người cẩn trọng nhất. Cậu nghĩ là sáu người còn lại đang làm thứ cấm kị.
Và rồi, cậu đã rời khỏi phòng ăn.



demo yappari, otoko no ko wa kowagari deshita.
o yashiki no naka o, hitori de sagasu koto wa dekizu ni, sukoshi shite kara, yappari shokudou e to modotteiku koto ni shita no desu.

But after all the boy was afraid.
He couldn’t search the mansion alone, so after a while he decided to return to the dining hall.

Nhưng cuối cùng, cậu ấy lại sợ.
Cậu không thể tự mình đi tìm hiểu dinh thự này. Vì thế, sau một lúc, cậu đã quyết định quay về nơi đó.



tokoro ga, shokudou no naka ni wa dare mo imasen deshita.

But there was nobody there.

Nhưng mà, chẳng có ai ở đó cả.



shokuji o shiteita mina wa imasen. ryouri wa arimasen

Everyone who had been eating had vanished. So too had the food.

Những người dùng bữa đã biến mất. Những món ăn cũng thế.



‘O, oi, dareka imasen ka?’
damarazu to otokonoko ga koe o agemashita.
sousuru to, chiisana koe ga kikoete kita no desu.

“Oi, is… is anyone there?”
Cried the boy.
And then, he heard a small voice…

“N-Này, có… có ai ở đây không?”
Cậu ấy kêu lên trong không gian tĩnh lặng.
Và rồi, cậu nghe một giọng nói nho nhỏ…



‘yaa, konnichiwa! boku wa ne, totemo yukaina piero sa!’

“Hi there! I’m a super happy clown!”

“Xin chào~! Tớ là một chú hề vô cùng vui vẻ!”



chiisana piero ga, teeburu no ue tatte imashita.
kataashi ga hadashi no fushigina piero desu.

The small clown was standing upon the table.
One of their feet was bare. They were quite mysterious…

Tên hề nhỏ đứng trên chiếc bàn.
Một chân của cậu ta không có giày. Trông khá lá bí ẩn…



‘anata wa dare? mina wa doko ni itta no?’
to otoko no ko wa kikimashita.

“W-who are you? W-where did everyone go?”
Asked the boy.

“C-Cậu là ai? M-Mọi người biến đâu mất rồi?“
Cậu ta chất vấn.



‘dakara boku wa piero, ichiban yukaina piero sa.
nee nee, gohan wa dou datta? oishikatta ka na. kimitachi no tame ni youi shita nda yo.’

“Look, I’m telling you—I’m a clown. The happiest clown!
Hey, how was the food? Oh, I hope it was delicious. I prepared it especially for you!”

“Nhìn tớ này, tớ bảo cậu— tớ là chỉ là một tên hề. Tên hề vui vẻ nhất!
Nè nè, cậu thấy thức ăn thế nào hả? Ôi, tớ mong là nó vừa miệng. Tớ chuẩn bị dành riêng cho mấy cậu đó!“



otoko no ko wa dou henji o shite ii no ka wakarazu, komatte shimaimashita.

The boy didn’t know what to say. He was troubled.

Cậu ta chẳng biết nói gì. Cậu ấy lúng túng.



‘naani doushita no? masaka tabetenai no kai? ‘

“What’s wrong? Don’t tell me… you didn’t eat a single bite?”

“Sao thế hả~? Đừng nói với tớ… là cậu không ăn một chút gì nhé?”



‘so, sonna koto nai yo. oishikatta yo.’
awatete otoko no ko wa, sou kaeshimashita.

“N-no, I did! It was delicious!”
The boy replied, flustered.

“K-Không đâu, tôi có ăn. Ngon miệng lắm!”
Cậu đáp, ra chiều bối rối.



‘ee, sou nanda. nee nee, koko wa totemo sutekina toko darou. zutto koko de tanoshiku kurasou yo.’

“…Is that so? Gee, this place is really wonderful! Hey, stay with me forever—we’ll have so much fun!”

“…Thế sao? Nè nè, nơi này tuyệt vời thật đó! Này, hãy ở lại với tớ mãi mãi đi — bọn mình sẽ vui lắm cho xem!”



ano ko mo mina mo doko ni itte shimatta’n darou. dandan otokonoko wa kowaku natte kimashita.

Where had that girl gone? Where had everyone else gone? The boy grew more and more frightened…

Cô ấy đâu rồi? Mọi người đâu rồi? Từng phút trôi qua, cậu ta càng lúc càng trở nên sợ hãi…



‘boku wa mou kaeranakya.’
kidzuku to, otoko no ko wa sou kuchi ni shimashita.

“I… I’ve gotta head home!”
Said the boy, when he came to his senses.

“Tôi… Tôi phải trở về nhà!”
Cậu nói, khi đã trấn tĩnh trở lại.



‘kaeru? nande? kimi wa koko ni zutto irutte, sou mina mo.’

“Heading home? But why? You’re gonna stay here forever. Everyone else, too!”

“Về nhà ư? Nhưng tại sao? Cậu phải ở đây luôn chứ. Những người khác cũng thế mà!”



‘i, iyada! boku wa kaerun’da!’

“No! I’m going home!”

“Không! Tôi sẽ về nhà!”



otoko no ko wa sakebi, shokudou karadete ikou to shimashita.

Screamed the boy, as he tried to exit the dining hall.

Cậu hét toáng lên, nhanh chóng thoát khỏi phòng ăn.



sono toki desu

And then—

Và rồi—


「なーんだ、お前もあいつらと同じで嘘つきなのか? 嘘つきはな、こうしてやるよ。」

‘naanda, omae mo aitsura to onaji de usotsukina no ka? usotsuki wa na, koushite yaru yo.’

“Huh?! Are you a liar, just like the others?! Well here’s what I do to liars…!”

“Cái gì?! Ngươi là kẻ lừa đảo giống như kẻ kia đúng không?! Đây là cách ta đối đãi những kẻ xảo trá này!”



sou iu to, piero no sugata wa miru miru uchi ni ookiku nari, ookina, kin’iro no kami o shita kaibutsu ni natta no desu.
bikkuri shita otoko no ko wa, ooisogi de nigedashimashita.
aa, koko wa nanto osoroshii tokoro nanda.
ato kara kin’iro no kami no kaibutsu ga oikakete kimasu.
otoko no ko wa hashirimashita. iki o kirasete, hashirimashita.

Saying this, the clown grew to a massive size and became a blonde-haired monster.
Startled, the boy turned and ran away.
Oh, what a frightful place he was in!
That blonde-haired monster was going to come after him…
He ran. He ran as his breaths grew ragged.

Dứt lời, tên hề trở thành một con quái vật tóc vàng hoe to lớn, to hơn cả cậu con trai đó.
Hoảng hốt, cậu ta quay đầu và bỏ chạy.
Ôi, nơi này mới đám sợ làm sao!
Con quái vật tóc vàng đó sẽ đuổi kịp cậu ta mất thôi!
Cậu chạy. Chạy nhanh đến độ mà hơi thở trở nên đứt quãng.



mori o hashiri, mori o nukeru. doukutsu e, yattekita ano doukutsu e.
ushiro kara oikakete kuru ashiato ga kikoemasu.
mugamuchuu de hashirimasu. osoroshii ga unari koe ga kikoemasu.
me o tojite, hashirimashita.
doko ka mo wakarazu, makkura no michi o, tadatada hashiri ikimashita.

He ran through the forest. Out of the forest. Toward the cave. He made it.
The monster was coming from behind. He could hear its footsteps.
He ran.
He focused on nothing but running. He could hear frightful screams of anger from behind.
He closed his eyes and ran! Without knowing where, he just kept running down a pitch-black road…

Cậu băng qua khu rừng. Rồi thoát ra khỏi đó. Đến chiếc hang kia. Cậu ta đã thành công.
Con quái vật đang đuổi theo sau. Cậu nghe thấy tiếng bước chân của nó.
Cậu chạy trong điên cuồng. Cậu có thể nghe thấy tiếng gào đáng sợ và giận dữ từ phía sau.
Nhắm mắt mà chạy! Chẳng cần biết đây là đâu, cậu cứ chạy theo con đường tối tăm ấy…



kigatsuku to, soko wa momo no ki no hatadeshita.

He realised that he was next to the peach tree.

Cậu nhận ra là mình đang ở cạnh gốc cây đào.



are wa yume datta no ka, otoko no ko wa sou omoimashita.
momo no ki ni wa ana nante nakatta no desu.
otoko no ko wa, mina o sagashimashita.
keredo, dare hitori mitsukarimasen deshita.
otoko no ko wa tohou ni kureteita.

Was it all just a dream, he thought.
The peach tree no longer had a hole in it.
He searched for everyone else.
But he couldn’t find a single one of them.
He didn’t know what to do…

Tất cả chỉ là mơ thôi sao, cậu nghĩ.
Cây đào chẳng còn cái hốc nào nữa.
Cậu đi tìm những người khác.
Thế nhưng, cậu không tìm thấy được một ai.
Cậu không biết phải làm gì nữa…



sono toki desu.

And then—

Thế rồi…



‘ne, doushita no?’

“Hey, what’s wrong?”

“Này cậu, có chuyện gì sao?”



otoko no ko ni koe o kaketa no wa, sagashita ano ko deshita.

The one speaking was the girl whom he had been searching for.

Người đang lên tiếng là cô gái mà cậu đã tìm kiếm bấy lâu.



‘doko ni itte ta no? sagashitan’da yo.’
otoko no ko wa sou kikimashita.

“Where did you go? I was looking for you!”
He said.

“Cậu đi đâu thế? Tôi đang tìm cậu đấy!”
Cậu trai ấy nói



‘dokotte? saisho kara koko ni ita no yo. sore yori hora, kore mite.’

“Where…? I was here all along. But anyway, look at this…”

“Đi đâu cơ…? Tôi ở đây suốt mà. Dù sao thì, cậu nhìn đi…”



onoko no te ni wa, muttsu no kireina houseki ga nigirarete imashita.

In her hands, the girl was holding six sparkling gems.

Trong tay cô ấy là sáu viên đá quý đẹp đẽ, lấp lánh.



koushite, futari dake ni natte shimatta. nakayoshi mura no futari wa,
sono houseki o utta okane de, mae yori mo yutaka ni, soshite, mae yori mo zutto shiawase ni kurashimashita to sa.

Thus, it was just the two of them. The pair from the village of companions sold the gems.
With the money they lived their days wealthier and happier than before.

Vì vậy, chỉ còn có hai người họ thôi. Hai người ấy đã bán những viên đá quý.
Họ dùng số tiền đó sống qua ngày trong sự sung túc và thật hạnh phúc.


The end.



hai, ohanashi wa kore de oshimai.
uun? doushita no, kimi? sonna ni jitto miteite.

Alright, that’s all I have to say.
Hm? What’s wrong? You’re staring so intently at me…

Được rồi, đó là tất cả những gì chị muốn kể.
Hửm? Sao đó? Sao em nhìn chị chằm chằm thế kia…



e? kono ningyoutachi ga? dou yatte ugoiteru no katteru no ka tte?

Oh, these dolls? You want to know how they move?

À, những con búp bê này ấy hả? Em muốn biết chúng chuyển động như thế nào sao?



sore wa ne,


À thì…


hi mi tsu.
That’s a secret! ♥
Là~ bí~ mật~ ♥


Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s